Home
Ấn Tượng Đẹp In E-mail
Người viết: Admin   

Ấn Tượng Đẹp

Trong một bài báo, tác giả Uông Thái Biểu có ghi lại một kinh nghiệm như sau: Chuyện cách đây đã hơn 10 năm, ngày ấy lần đầu tiên tôi lặn lội vượt sông Giang lên miền Tây Nghệ an đi buôn bè gỗ đường dài. Lần đầu vào rừng sâu, người đưa đường cho tôi là Vi Văn Suối, ngườ dân tộc Thái cùng đi với tôi trong chuyến vượt rừng đó. Suối là một người chuyên sống về rừng, anh thuộc tên từng loại côn trùng, thảo mộc, và núi rừng là cuộc sống, là máu thịt của anh.

Bầu trời ngả về chiều, chúng tôi dừng chân trong căn liều tranh từ lâu đã bị ai đó bỏ hoang, căn liều xiêu vẹo, trống hoắc, nhưng dưới nền đất vẫn nguyên vẹn ba viên đá kê làm bếp. Lủng lẳng trên bếp một ống nứa đựng muối vẫn còn sạch sẽ, trong đó vẫn còn một dúm muối khô như ai đó vừa bóc bỏ ra. Tôi và Suối mở cơm nắm ra ăn, lội bộ đường rừng mệt lả, hai chúng tôi chỉ ăn hết phần nửa mo cơm. Theo thói quen, tôi định hất phần cơm còn lại ra rừng nhưng Suối ngăn lại, nhặt lấy. Tôi lạ lẫm nhìn anh gói gem phần cơm và treo lên bên dưới mái liều, anh không quên bóc một nắm muối mang theo bỏ vào ống nứa và bỏ lại bên hòn đá dăm bảy que diêm. Thấy tôi ngạc nhiên, Vi Văn Suối giải thích:

Lần đầu tiên đi rừng, cậu không hiểu là phải. Đây là tập quán của những người quanh năm sống và gắn bó với rừng: một nắm cơm thừa, vài ba hột muối đôi lúc đã cứu được cả mạng người trong khi lạc đường đói khát. Một viên thuốc sốt rét cắt tạm cơn sốt và một que diêm có thể đốt lên ngọn lửa sưởi ấm một người lạc rừng đang bị cô đơn và bệnh tật hành hạ. Những túp liều hoang trơ trời giữa núi rừng trùng trùng điệp điệp này là nơi trú chân tránh nạn cho những người lỡ lạc đường giữa mênh mông đại ngàn. Là người đi rừng, ai cũng có thể bị lâm vào hoàn cảnh như thế.

Bao nhiêu năm đã qua, tôi không thể nào quên được llờicủa Vi Văn Suối, người bạn Thái chỉ chung một chuyến đi rừng và ấn tượng về một nét đẹp dành riêng cho những người bạn rừng vẫn theo tôi mãi.

Qúy vị và các bạn thân mến,

Nét đẹp của người bạn rừng trên đây hẳn phải là sự quan tâm đến người khác. Cử chỉ ấy còn đẹp hơn nữa vì được thực thi trong một nơi ẩn khuất, không ai chứng kiến, không chờ đợi một sự đáp trả hay nhìn nhận nào. Cử chỉ ấy gợi lại tinh thần vô vị lợi mà Chúa Giê-xu đòi hỏi nơi các Cơ Đốc nhân chúng ta: Khi làm việc lành phúc đức, anh em hãy coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy, bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời thưởng cho. Vậy, khi bố thí đừng có khua chiêng đánh trống như bỏn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá cốt để cho người ta khen. Chúa bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo, và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo sẽ trả công cho anh.

Đức Chúa Trời trao ban và trao ban nhưng không. Ngài quảng đại đến độ không chỉ làm cho mặt trời mọc lên cho người lành, mà còn để nó chiếu soi cho cả kẻ dữ. Đức Chúa Trờimà Chúa Giê-xu mạc khải cho chúng ta do đó cũng chỉ có thể được nhìn nhận và tôn thờ cho phải đạo như là người Cha yêu thương vô vị lợi mà thôi.

Cảm nhận được tình yêu vô vị lợi của Đức Chúa Trời, chúng ta cũng được mời gọi để làm chứng cho tình yêu vô vị lợi ấy của Đức Chúa Trời. Hình ảnh của một Đức Chúa Trờiyêu thương vô vị lợi chỉ có thể chiếu ánh sáng qua tình yêu vô vị lợi của con người mà thôi.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sống sao cho phải đạo làm người. Trong mọi sự, xin cho chúng con biết chiếu sáng hình ảnh Chúa bằng lòng quảng đại và sự hy sinh vô vị lợi. Amen!

 
< Trước   Tiếp >