Home
Ban Cho Có Phước Hơn Nhận Lãnh In E-mail
Người viết: Admin   

Ban Cho Có Phước Hơn Nhận Lãnh

Một cậu bé thuộc dòng dõi quí tộc đang đi dạo với một người giám hộ dọc theo một bờ ruộng, bên cạnh đó một người tá điền đang cày ruộng cho cha cậu. Ông ta cởi đôi ủng để trên bờ ruộng, cậu bé tinh nghịch muốn dấu đôi ủng ấy để chọc giận người nông dân, nhưng người giám hộ nói với cậu: "Con chớ làm cho người tá điền nghèo khổ này buồn phiền, hãy làm cho ông ta vui thì tốt hơn. Ta khuyên con hãy bỏ tiền vào mỗi chiếc ủng, chúng ta sẽ núp ở đằng sau, và xem thử ông ta sẽ làm gì?"

Cậu bé đã làm như lời dạy của thầy mình. Chờ cho người nông dân không để ý, cậu đã mon men đến gần đôi ủng và bỏ vào mỗi chiếc một đồng bạc.

Một lát sau, người nông dân đã trở lại với đôi ủng của mình. Vừa khám phá ra tiền trong đó ông đã vội qùy xuống và ngước mắt lên trời để cảm tạ. Chúa đã cứu giúp ông trong lúc túng cực. Ông cũng xin Chúa chúc lành và trả công cho vị ân nhân vô danh.

Nhìn được tất cả những gì người nông dân đã cầu nguyện, cậu bé cảm động muốn khóc. Ðó là ngày đầu tiên cậu cảm thấy hạnh phúc nhất đời mình.

"Cho thì có phúc hơn nhận lãnh". Hạnh phúc đó chính là được nên giống Đức Chúa Trời. Bởi vì Đức Chúa Trời là Tình Yêu. Người không làm gì khác hơn là "cho". Và xét cho cùng, tất cả những gì chúng ta có, chúng ta đều nhận lãnh do lòng quảng đại của Chúa. Do đó, những gì chúng ta cho, không phải chúng ta cho của riêng mình, nhưng là giao lại cho người khác những gì thuộc về Chúa.

Cử chỉ đầu tiên của người nông dân khi nhận được tiền của cậu bé chính là "cám ơn Chúa". Cậu bé chỉ là người làm điều thiện, nghĩa là trao lại cho người khác những gì thuộc về Chúa.

Lạy Chúa, xin cho con luôn ý thức rằng tất cả những gì con có được, tinh thần cũng như vật chất, đều là của Chúa ban. Xin cho con luôn biết quảng đại để trao lại cho những ai cần đến con giúp đỡ. Xin cho con được niềm vui mỗi khi con mở rộng tấm lòng để ban tặng cho người khác. Vì biết rằng con sẽ được nên giống Chúa nhiều hơn.

 
< Trước   Tiếp >