Home
Bàn Tay Cầu Nguyện In E-mail
Người viết: Admin   

Bàn Tay Cầu Nguyện

Trong một nhà nguyện nhỏ tại một đại học người ta thấy có bức tranh vẽ hai bàn tay giơ lên cầu nguyện. Tranh rất giản dị, nhưng câu chuyện tạo hình của nó bắt đầu từ năm 1490 lại rất li kỳ.

Tại Pháp, Hans và Albrecht là hai người học nghề khắc trên gỗ thường tâm sự với nhau về ước ao học vẽ tranh. Tuy nhiên, muốn học, tốn rất nhiều tiền và hai chàng rất nghèo. Sau cùng họ đã đến một giải pháp, đó là một người làm việc kiếm tiền và một người đi học, khi người học thành tài thì sẽ giúp người kia đi học. Thế rồi Albrecht lên đường đi Venice học, còn Hans đi làm nghề thợ rèn. Vừa nhận được tiền lương là Hans gởi ngay cho bạn để đóng tiền học. Cứ như thế hằng tuần, hằng tháng rồi hàng năm. Sau cùng Albrecht thành tài trở thành một danh họa, giàu có về nơi Hans sống để giúp Hans đi học. Nhưng vừa gặp Hans, Albrecht không cầm được nước mắt. Hai tay bạn làm nghề rèn lâu năm đã trở thành chai đá, không còn mềm dẻo như xưa nữa và ngón tay không bao giờ có thể cầm chổi để vẽ được nữa. Cảm kích hi sinh cao quý của bạn, Albrecht đã vẽ đôi bàn tay lao động đã làm việc bao nhiêu năm cho mình thành họa sĩ và ký tên Albrecht Durer.

Ngày nay có biết bao người nổi danh trong mọi ngành của đời sống nhưng mấy ai biết đến những người từng hi sinh đàng sau lưng họ, trong bóng tối, để vinh quang đến với họ?

Ngay trong Kinh Thánh cũng vậy. Chúng ta thường nhớ và ca ngợi Môi-se là nhà giải phóng dân tộc, người ban luật cho dân, tiên tri và lĩnh tụ, nhưng có ai nhớ đến A-rôn, người anh của Môi-se, người phát ngôn của Môi-se trước triều vua Ai-cập. Chúng ta nhớ đến Giôâ-sép, một người giải mộng cho Vua Ai-cập mà làm đến tể tướng và giải cứu gia đình mình khỏi trận đói lớn. Nhưng mấy ai nhớ đến Ru-bên và Giu-đa là những người bảo vệ Gia-cốp và đưa toàn gia đình xuống Ai-cập trong lúc nạn đói hoành hành? Chúng ta nói đến Áp-ra-ham ông tổ của đức tin, nhưng quên bà Sa-ra, vợ ông, người từng chịu bao nhiêu khổ đau và hi sinh. Chúng ta nhớ đến Ru-tơ mà quên Na-ô-mi. Nhớ Đa-vít mà quên Giô-na-than.

Biết bao người khác không nổi danh, nhưng việc làm của họ đã góp phần tạo hình nhiều cuộc đời giá trị. Một cuộc đời đẹp đẽ đáng khen ngợi là hoàn tất sứ mệnh của mình mà Chúa giao cho, như bông hoa xinh đẹp trên một cây cao lớn hay viên ngọc nhỏ bé trên mão triều thiên. Mỗi cuộc đời hữu ích là cuộc đời đáng sống và đáng khen ngợi.

 
< Trước   Tiếp >