Home
Bụi Tro In E-mail
Người viết: Admin   

Bụi Tro

Trong số báo New York Times có đăng một câu chuyện tưởng tượng về chiếc tàu Titanic như sau:

Tàu Titanic vừa nhổ neo từ Anh quốc, đây là chiếc tàu vĩ đại nhất chưa từng có, ai cũng hãnh diện được làm một trong những hành khách của chiếc tàu này. Hấp dẫn nhất trong chuyến du lịch này là một màn biểu diễn của một nhà ảo thuật lừng danh nhất thế giới. Nhưng đêm đầu tiên biểu diễn của nhà ảo thuật đã gặp ngay trục trặc bất ngờ. Cứ mỗi lần đến hồi gây cấn nhất thì tại cái quày rượu trong phòng khánh tiết, một chú két lại nói to lên cho mọi người nghe: “Ông ta giấu dưới mũ”, hay “ông ta vừa cho tay vào áo”, dĩ nhiên cứ mỗi lần con két phát biểu là mỗi lần cái mánh của nhà ảo thuật lại lộ ra, con két càng nói thì nhà ảo thuật càng điên tiết lên.

Đêm diễn thứ hai cũng thế, cứ mỗi lần màn biểu diễn sắp kết thúc là mỗi lần con két lại nói ra cho khán giả biết cái mánh khoé của nhà ảo thuật, tuy nhiên, ông không bỏ cuộc. Trước khi biểu diễn, ông nghiên cứu và tập ảo thuật thật kỹ để con két không còn thấy mánh khoé của ông nữa.

Một đêm nọ, khi nhà ảo thuật chuẩn bị màn biểu diễn vĩ đại nhất của ông. Các ngọn đèn trong phòng khánh tiết mờ dần theo tiếng trống dồn dập, mọi người yên lặng chờ đợi giây phút hồi hộp gây cấn nhất thì thình lình con tàu Titanic rung động, chao đảo, nó đã chạm phải đá ngầm và đang chìm dần.

Trong ba ngày sau đó, nhà ảo thuật cố gắng bám vào một cánh cửa nổi trên đại dương. Không một miếng bánh, không một giọt nước, nhà ảo thuật chỉ biết nằm chờ chết, cố gắng mở mắt ra, ông nhìn thấy con két ở đầu bên kia cánh cửa, nó đứng yên lặng và điềm nhiên nhìn nhà ảo thuật. Trong ba ngày liền, hai bên nhìn nhau không nói một lời nào. Cho đến một hôm, con két không còn chịu đựng được nữa. Nó thét lên: “Thôi, tôi thua ông rồi đó, ông hãy nói cho tôi biết, ông đã làm gì khiến cho con tàu phải nên nông nỗi như thế này?

Quý vị và các bạn thân mến,

Vào đầu thế kỷ 20, Titanic đã là niềm tự hào của con người như tên gọi của nó. Người ta tự hào rằng: đây là con tàu vĩ đại nhất, tối tân nhất, tiện nghi nhất và dĩ nhiên cũng an toàn nhất. Ngày nay, những tiến bộ của khoa học và kỹ thuật phát triển theo tốc độ chóng mặt. Con người có thể thám hiểm được hoả tinh, sau khi đã khám phá ra nước trên cung trăng, người ta cũng đã tính tới chuyện lên cư ngụ trên đó. Người ta cũng đã tính tới chuyện sản sinh con người theo phương pháp vô tính. Rồi ra, sẽ chỉ còn một nhân loại gồm những siêu nhân, nghĩa là gồm những con người vượt quá mọi giới hạn của thân phận “có cùng” của con người. Thảm trạng triền miên của nhân loại chính là muốn vượt qua những thân phận “có cùng” của con người và chối bỏ sợi dây liên kết với Đấng tạo hoá. Tên tuổi và vụ đắm tàu Titanic hồi đầu thế kỷ 20 dường như vẫn còn đó để nhắc nhở cho con người rằng: Một khi mối dây liên kết với Đấng tạo hoá bị chối bỏ thì con người cũng tự dìm mình vào thảm hoạ.

Lênh đênh giữa đại dương, bám víu vào một cánh cửa để sống từng ngày và được con két không ngừng nhắc nhở, hẳn nhà ảo thuật trong câu chuyện trên đây hơn ai hết ý thức được rằng: mình chỉ là một nhà ảo thuật. Nhà ảo thuật có thể làm mờ mắt người khác nhưng không thể lừa dối được chính mình. Chờ cái chết đến từng ngày, từng phút, nhà ảo thuật ý thức được hơn bao giờ thân phận mỏng dòn và cái có cùng giới hạn của mình.

Muà chay, Hội Thánh không ngừng nhắc nhở cho chúng ta chân lý nền tảng về con người. Là bụi tro, con người sẽ trở về với tro bụi. Mãi mãi con người không thể vượt qua được giới hạn và thân phận có cùng của mình. Nhưng càng ý thức được thân phận thụ tạo và càng sống lệ thuộc vào Đức Chúa Trời, con người càng trở nên vĩ đại. Chúa Giêsu đã chứng tỏ điều đó qua cuộc sống vâng phục và vâng phục cho đến chết và chết trên thập giá. Ngài là một người vĩ đại và sung mãn nhất vì Ngài đã sống hoàn toàn lệ thuộc về Đức Chúa Trời.

Lạy Chúa, qua những thực tại chóng qua của cuộc đời, xin cho chúng con ý thức được thân phận yếu đuối bất toàn của chúng con, ngõ hầu chúng con luôn biết chạy đến nương tựa vào Chúa.

 
< Trước   Tiếp >