Home
Viên Ngọc Quý In E-mail
Người viết: Admin   

 

Viên ngọc quý

     Chuyện kể rằng có một thầy khổ tu vào rừng để hành xác, mong được lên cõi Thiên đàng.  Ngày ngày có một cô gái nhân đức tới để cung cấp trái cây và nước suối cho thầy.

     Nhiều năm trôi qua, đã đến lúc thầy phải rời bỏ khu rừng vào hang núi sâu, hoàn thành cuộc hành xác khắc nghiệt.  Người con gái van xin:

     Tại sao thầy không cho con được diễm phúc hầu hạ thầy?

      Và thầy tu đã ngồi lại, ở nguyên chỗ cũ

      Thầy ngồi một mình, tháng này qua năm nọ,cho đến khi cuộc hành xác hoàn thành.  Vị Chúa tể của những con người bất tử xuống báo cho thầy biết rằng thầy đã được lên cõi Thiên đàng.  Nhưng thầy tu nói:

      Đã lâu rồi tôi không cần Thiên đàng nữa

      Vị Chúa tể kia liền hỏi:

      Vậy thầy muốn phần thưởng nào quý giá hơn Thiên đàng?

      Thầy tu chắp tay nhắm mắt điềm nhiên trả lời:

      Tôi muốn được cô gái chặt củi?

 

 

      Ý NGHĨA:

  Nước Trời đáng quý, đáng trọng, đáng mơ ước,thế mà thầy tu trong câu chuyện lại bỏ Thiên đàng để ở lại với cô gái chặt củi.  Viên ngọc quý mà bao nhiêu năm hành xác ông mới có được lại không phải là Thiên đàng vĩnh cửu, mà là một xác phàm hay chết, một thọ tạo nay còn mai mất.  Thật là dại khờ lắm thay!

  Chợt nghĩ lại, đâu chỉ mình thầy tu này mới dại khờ.

  Những kẻ xem danh vọng, chức quyền, là viên ngọc quý, cả đời săn lùng tìm kiếm, để rồi nó vỡ tan như bong bóng xà phòng, lại không dại khờ lắm sao?

  Những kẻ coi tiền bạc của cải là kho báu duy nhất trên đời, để bôn ba vất vả thu tích cho thật nhiều mà chẳng nghĩ đến ai, và khi nhắm mắt xuôi tay cũng chẳng mang được một xu về bên kia thế giới, lại không dại khờ lắm sao?

  Những kẻ đam mê khoái lạc, ăn chơi thỏa thích, họ xem thế gian này là kho báu, phải thụ hưởng tối đa cho thỏa mãn, để rồi khi kết thúc cuộc đời ngắn ngủi, sẽ phải khóc lóc nghiến răng muôn kiếp, lại không dại khờ lắm sao?

  Hãy bỏ đi những chiếc phao thủng giữa biển đời lênh đênh mà chúng ta đã bám víu như một vật cứu sinh an toàn.

  Chỉ có những ai sáng suốt nhận ra Đức  Chúa Giêsu chính là viên ngọc quý, mới dám bán đi những viên ngọc giả là: của cải, danh vọng và khoái lạc trần gian, mà mua lấy nước Trời trong cõi đời đời, thì đó mới là người không ngoan nhất trần đời.

 
< Trước   Tiếp >