Home
Như Tiếng Gió Thổi Ào Ào (1) In E-mail
Người viết: Admin   

 

 

Như Tiếng Gió Thổi Ào Ào

 


36769_wallpaper280.jpg

Cuộc Phấn Hưng tại Inđônêsia

Lời tường thuật của Mel Tari do Cliff Dudley ghi lại

Dịch từ “Like a Mighty Wind” của nhà xuất bản Creation House.

 

 

Nước hóa thành rượu… Những người từ kẻ chết sống lại… Ăn, uống giống chi độc  cũng chẳng bị hại… lội qua sông sâu 10m… 

 

Những phép lạ như thế được thực hiện cách đây gần 20 thế kỷ trong thời đại của Kinh thánh, nhưng nó đã được xác lập lại ngày hôm nay cho những người  đàn ông, đàn bà và trẻ em bởi đức tin đơn sơ vào Đức Chúa Trời và hành động theo lời hứa của Ngài.

Nơi nào? – Inđônêsia, một quần đảo của Thái bình dương và bây giờ (1980) là trung tâm của cuộc phục hưng lớn nhất thế kỷ 20 này. Cuộc phục hưng bắt đầu ở thị trấn SOE thuộc đảo TIMOR và cứ tiếp diễn qua công tác của đoàn truyền giảng Tin lành. Mục sư A. J.B. Thomas tại Hội thánh địa phương đã nói:

 

“Dân chúng ở đây rất sơ khai. Họ luôn luôn sống trong thế giới thần linh và họ hiểu được sự tương phản giữa điều thiện và điều ác. Với đức tin đơn sơ của họ thì đối với họ phép lạ không còn là vấn đề nữa. Nhiều nhà lãnh đạo Hội thánh tin rằng chúng ta đang sống trong thời đại khi Tin lành sẽ được lan truyền từ Á-châu cho đến tận cùng trái đất.”

1. Tiếng Gió Thổi Ào Ào

Tôi muốn chia xẽ với các bạn cách mà Đức Chúa Trời đã hành động. Có lẽ điều này sẽ giúp cho các bạn thấy được những gì mà Cứu Chúa của chúng ta có thể làm trong những ngày cuối cùng này. Và điều này cũng cho các bạn thấy rằng tất cả những gì ghi lại trong Kinh thánh là sự thật, sự thật ngay cả trong thế hệ chúng ta đang sống ngày hôm nay.

 

Thường thường thì người ta nghĩ về Kinh thánh như “một cuốn sách cũ kỹ lỗi thời”. Họ tưởng rằng tất cả những gì mà Kinh thánh ghi lại, những điều xãy ra hằng bao thế kỷ trước thì hôm nay những điều đó chẳng liên quan gì đến chúng ta cả. Nhưng tôi có thể chứng minh với các bạn rằng quyển Kinh thánh mà chúng ta đang có đây thực tế hơn một tờ nhật báo. Một tờ báo thường cho chúng ta biết những tin tức liên quan đến tù tội, chiến tranh, động đất và cách mạng. Còn Kinh thánh thì cho chúng ta biết về ý chỉ của Thượng-đế và cho chúng ta thấy rõ quyền năng, ân điển và lòng thương xót của Đức Chúa Trời.

 

Khi chúng ta tin Kinh thánh như vốn có thật vậy thì chúng ta sẽ kinh nghiệm Đức Chúa Trời trong đời sống của chúng ta và trong xã hội chúng ta ngày hôm nay giống như Ngài đã hành động qua thế hệ và thời đại của Kinh thánh.

 

Trước khi tôi chia xẽ với các bạn về cuộc phấn hưng tại Inđônêsia và các phép lạ xãy ra tại đó, tôi xin các bạn cùng mở Rôma 15:16.

 

“… Bởi ơn Đức Chúa Trời đã làm cho tôi nên chức việc của Đức Chúa Giê-xu Christ giữa dân ngoại, làm chức tế lễ của Tin lành Đức Chúa Trời, hầu cho dân ngoại được làm của lễ vừa ý Chúa và nên thánh bởi Đức Thánh Linh”.

 

Trong câu Kinh thánh này, không những Phao lô nói về sự kêu gọi đặc biệt mà Đức Chúa Trời đã ban cho ông, mà còn nói về chức vụ của ông nữa. Phao lô hầu việc Chúa giữa người ngoại không những bằng lời nói nhưng cũng bằng dấu kỳ phép lạ bởi quyền năng của Đức Chúa Trời nữa Rôma 15:18-19. Tôi tin rằng đây cũng là đường lối mà Đức Thánh Linh muốn hành động qua đầy tớ Ngài ở thời đại này.

 

Hội thánh tôi tại Inđônêsia biết về Đức Thánh Linh, Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con. Cũng biết nhiều về Kinh thánh và học thuộc lòng nhiều câu. Nhưng chúng tôi chưa từng trãi những kinh nghiệm về sự vận hành của Thánh Linh theo cách mà sứ đồ Phao lô mô tả. Sứ đồ phao lô giải thích thật rõ ràng là quyền năng của Thánh Linh mà ông giảng đạo không bằng lời nói, bằng việc làm thôi đâu nhưng cũng bằng các dấu kỳ phép lạ nữa. Phao lô đi từ thành này sang thành khác, từ nơi này đến nơi kia rao giảng Đức Chúa Trời hằng sống, về đời sống Chúa Giê-xu lúc Ngài còn tại trần gian và cùng với những dấu kỳ phép lạ mà Ngài đã làm.

 

Ngày nay Thánh Linh cũng dùng lời thánh của Ngài để chinh phục tội nhân, nhưng Ngài cũng muốn dùng chúng ta nữa. Ngài muốn hành động và thi thố phép lạ của Ngài qua đời sống của mỗi một chúng ta khi đi làm chứng cho Ngài.

 

Trong II Timôthê 1:7, chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời chẳng ban cho chúng ta tâm thần nhút nhát nhưng là tâm thần mạnh mẽ, có tình yêu thương và dè giữ.

 

Trong I Côrinhtô 12, khi quyền năng của Thánh Linh thể hiện qua sự ban phát ân tứ cho mọi người.

 

Trong I Côrinhtô 13, Đức Thánh Linh là Thánh linh của sự yêu thương. Những điều đó cũng chưa đủ. Thánh Linh cũng là Thánh Linh của tinh thần dè giữ và điều này chúng ta tìm thấy trong I Côrinhtô 14. Theo tiếng Hy-lạp thì “Tâm thần dè giữ” có nghĩa là “Trật tự, thứ tự”. Như Phao lô đã nói trong Rôma 15. Tôi tin rằng Thánh Linh hành động trong Hội thánh Ngài bằng quyền năng như vậy.

 

Nhưng nhiều Hội Thánh và nhiều người trên thế giới ngày hôm nay không tin rằng những ân tứ thiêng liêng này vẫn còn có hiệu quả trong cuộc sống chúng ta ngày hôm nay. Thật đáng buồn! Kể từ cuộc phục hưng tại Inđônêsia 1965 thì Đức Chúa Trời đã cho chúng tôi thấy rõ những ân tứ thiêng liêng thể hiện trong Hội Thánh chúng tôi và chúng tôi tạ ơn Chúa về điều đó.

 

Nhiều người nói rằng vì Hội Thánh được thành lập nhằm ngày lễ Ngũ tuần nên mới có những ân tứ thiêng liêng, còn chúng ta thì không cần những ân tứ thiêng liêng ấy. Tôi không tin điều này. Tại sao? Vì các sứ đồ Giăng, Phao lô, Phierơ ở 2000 năm trước đây đã cần đến sự vận hành và quyền năng của Thánh Linh trong sự hầu việc Chúa, thì trong thế hệ của chúng ta hôm nay lại cần nhiều hơn là dường nào. Satan biết rõ thời kỳ cuối cùng của nó và biết Chúa Giê-xu sắp trở lại nên nó đem hết quyền lực của mình, hơn cả ở thế kỷ thứ nhất để tấn công vào con cái Chúa ngày hôm nay. Vì vậy tôi tin rằng những Cơ đốc nhân muốn thắng quyền lực của Satan ngày nay chỉ có một cách duy nhất là nhờ quyền năng của Thánh Linh.  Hy vọng duy nhất của Hội Thánh là hãy để cho những ân tứ thiêng liêng hành động trở lại.

 

a.     Quyền năng trong một cái hộp

 

“Lạy Chúa, Ngài phán trong Kinh thánh là Ngài có thể làm đều đó nhưng câu Kinh thánh này là cho 2000 năm trước đây và bây giờ không còn thích hợp nữa, vì Hội Thánh chưa kinh nghiệm được điều đó...!” Chúng tôi xưng tội như vậy.

 

Ngày nay, trong Hội Thánh chúng tôi có quá nhiều hộp để đựng nhiều câu Kinh thánh khác nhau. Hộp này thì để đựng một câu xảy ra hằng bao thế kỷ trước. Hộp kia thì đựng những câu Kinh thánh nói rằng có thể xảy ra trong hiện tại, nhưng chỉ xảy ra trong những hoàn cảnh nào đó thôi và những câu Kinh thánh khác chỉ dành riêng cho người Ysơraên nên họ đựng vào một cái hộp khác... cứ như thế chúng tôi có rất nhiều hộp đến nỗi chúng tôi làm mất đi nhiều sứ điệp và ý nghĩa thật của Kinh thánh.

 

Kinh thánh thật là đơn giản, Kinh thánh thích hợp cho chúng ta ngày nay, có ý nghĩa thật cho chúng ta cũng như cho những người sống cách đây 2000 năm. Đức Chúa Trời muốn thực hiện những điều Ngài đã phán trong Kinh thánh qua đời sống chúng ta. Nếu điều gì trong Kinh thánh không thật thì có lẽ đã không được ghi lại. Tôi tạ ơn Chúa vì khi phấn hưng bắt đầu xảy ra thì Ngài đã cho chúng tôi đọc Kinh thánh một cách hoàn toàn đơn sơ.

 

Nan đề của chúng ta là cứ tìm ý nghĩa thuộc linh trong Kinh thánh bằng lý trí của mình, bằng sự đánh giá hạn hẹp của mình mà không tiếp nhận Lời Ngài bằng tấm lòng. Khi chúng tôi đọc trong Mác 16:9-20 về những lời hứa của Chúa qua dấu kỳ phép lạ thì nhiều người nói rằng: “Ồ, chúng ta không tìm thấy những câu này trong Kinh thánh của hai bản cũ nhất và vì không có trong đó nên tốt nhất là chúng ta nên đựng nó vào trong hộp và đóng kỹ lại!”

 

Còn I Côrinhtô 12 thì nói gì? Nhiều người nói rằng: “Phao lô ghi lại những điều này vì lúc bấy giờ Hội Thánh còn ít người và mới thành lập. Họ còn yếu nên mới cần những ân tứ này. Còn chúng ta ngày nay, Hội Thánh đã phát triển mạnh, có nhiều người tài giỏi và mọi việc đều trôi chảy nên chúng ta không cần đến những ân tứ siêu nhiên này nữa. Đoạn Kinh thánh này cũng phải được đóng kín trong một chiếc hộp khác.”

 

Tuy nhiên Kinh thánh không phải giải nghĩa theo cách ấy. Kinh thánh nói rằng Thánh Linh của Đức Chúa Trời là Thánh Linh quyền năng, yêu thương và trật tự. Đức Thánh Linh làm việc trong 3 cách ấy. Thánh Linh của Đức Chúa Trời không chỉ hành động trong quyền năng hoặc chỉ trong yêu thương hay trong trật tự. Nhưng trong cả 3 cách như đã nói trong I Côrinhtô 12,13,14. Chúng ta không thể loại bỏ bớt một phần nào trong những đoạn này.

 

b.     Công vụ các sứ đồ đoạn 2 được lập lại

 

Tôi thuộc về giáo hội Trưởng lão và mọi việc chúng tôi làm đều theo trật tự. Khi chúng tôi đến nhà thờ, mọi việc đều được viết sẵn trên giấy. Mục sư đọc trước một phần rồi hội chúng đọc phần khác. Chúng tôi biết khi nào cầu nguyện, khi nào hát, khi nào đứng hay khi nào ngồi. Tôi thật cám ơn Đức Chúa Trời và ưa thích kỷ luật đó trong Hội Thánh chúng tôi.

 

Chúng tôi cũng có tình yêu thương hay nói đúng hơn, chúng tôi cũng có một ít tình yêu thương. Khi người ta mỉm cười với chúng tôi thì chúng tôi mỉm cười lại. Chúng tôi yêu người nào họ yêu mình, còn nếu họ ghét mình thì chúng tôi chẳng thể nào yêu cho nổi.

 

Ngay trong Hội Thánh chúng tôi không có quyền năng gì cả. Khi cơn phấn hưng đã xảy ra thì Đức Chúa Trời đã ban cho chúng tôi tất cả những ân tứ của Đức Thánh Linh cũng như ban cho tình yêu thương, quyền năng và trật tự.

 

Tôi nhớ rất rõ là vào tối 26.9.1965 có khoảng 200 tín đồ đủ mọi lứa tuổi nhóm nhau lại để cầu nguyện. Đang khi chúng tôi cầu nguyện, thình lình có một cái gì kỳ lạ ngự trị. Nếu các bạn đọc Kinh thánh trong Công vụ đoạn 2 thì sẽ hiểu được những gì xảy ra trong Hội Thánh chúng tôi. Chúng tôi đã đọc đoạn Kinh thánh này rất nhiều lần, có người đã thuộc lòng đoạn này nhưng chúng tôi chưa từng kinh nghiệm được những điều đó trong đời sống chúng tôi.

 

Vị Mục sư của chúng tôi thường nói rằng: “Từ khi Đức Chúa Trời đổ quyền năng của Thánh Linh xuống Hội Thánh cách đây 2000 năm, nếu bạn là một thuộc viên trong Hội Thánh thì lẽ đương nhiên bạn đã nhận được báp têm bằng Thánh Linh.”

 

Trong Giăng 3:16 chép “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con một của Ngài...”. Con một của Ngài cho toàn thế gian này. Dầu vậy không có nghĩa là tất cả mọi người trên thế gian này được lên Thiên đàng cả đâu. Mặc dầu Ngài đã ban Con một của Ngài nhưng người nào muốn lên Thiên đàng thì phải tiếp nhận Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa của đời sống mình.

 

Đối với sự đầy dẫy Thánh Linh cũng mang ý nghĩa tương tự.  Đức Chúa Giê-xu đã ban Thánh Linh cho những người đã tin nhận Ngài và đã trở thành một chi thể trong thân thể Ngài.  Tuy nhiên người ấy phải đạt đến mục đích của mình là có một kinh nghiệm cá nhân với Đấng Christ, qua sự đầy dẫy Thánh Linh.  Điều này không thể nào đến một cách tự nhiên được nhưng mỗi người phải tiếp nhận riêng cho mình.

 

Chúng tôi ngợi khen Đức Chúa Trời vì nhờ đêm đặc biệt ấy mà Ngài đã mở mắt chúng tôi và trong tấm lòng chúng tôi khao khát đầy dẫy Thánh Linh.  Chúng tôi nhớ lại điều Giăng Báp tít đã nói “Ấy là Đấng sẽ làm phép báp têm cho các ngươi bằng Thánh Linh và bằng lửa”. Mathiơ 3:11b.

 

Nhiều năm trước đây, chúng tôi đã bị các vị giảng dạy làm lầm lạc. Họ nói rằng quý ông bà anh chị em phải dựa trên kinh nghiệm của những người sống cách đây 2000 năm. Nhưng đêm phấn hưng ấy, Đức Chúa Trời phán với lòng chúng tôi rằng Cơ-đốc-giáo không lệ thuộc vào kinh nghiệm của người khác.  Đó là một kinh nghiệm cá nhân sống động với Đức Chúa Trời. Tôi cảm ơn Đức Chúa Trời về điều này.

c.     Tiếng gió thổi ào ào và lửa

 

Đêm ấy đang khi chúng tôi cùng nhau cầu nguyện, thình lình Thánh Linh Đức Chúa Trời đến với chúng tôi như Ngài đã đến trong ngày lễ ngũ tuần. Trong Công vụ các sứ đồ đoạn 2 Ngài đã đến từ trời như cơn gió thổi rất mạnh. Hôm đó, tôi ngồi cạnh chị tôi, tôi nghe tiếng gió thổi ào ào. Tiếng gió thổi nghe như tiếng của một cơn bão nhỏ trong nhà thờ. Tôi nhìn chung quanh nhưng chẳng thấy gì. Tôi quay sang hỏi chị tôi:

 

-Chị ơi! Chị có nghe tiếng gì lạ không?

-Có nhưng hãy cầu nguyện đi.

 

Rồi chị bắt đầu cầu nguyện và cùng lúc đó những người khác cũng bắt đầu cầu nguyện.  Đây là việc bất thường xảy ra trong Hội Thánh chúng tôi.  Như các bạn đã biết, trong Hội Thánh chúng tôi sự cầu nguyện cũng phải theo trật tự, hết người này rồi đến người khác.  Chỉ cần một người cầu nguyện trong nhà thờ là đủ rồi vì mọi sự đã được viết sẵn trong chương trình cầu nguyện.  Nếu mọi người cầu nguyện thì chắc phải viết một tập giấy thật dày mới đủ.  Nhưng ngay đêm đó, những thuộc viên của Giáo hội Trưởng lão đã khởi sự quên tất cả những thứ tự đã được qui định để trước mặt cùng những lời cầu nguyện viết sẵn.  Họ bắt đầu cầu nguyện trong Thánh Linh. Trước tiên thì cầu nguyện từng người và sau đó thì cùng đồng loạt cầu nguyện.

 

Tôi nói: “Lạy Chúa Giê-xu! có điều gì xảy ra trong Hội Thánh con như thế này? Họ quên mất các thứ tự đã được viết sẵn?”

 

Khi mọi người đang cầu nguyện tôi nhìn lên các Mục sư.  Chao ơi! Sự lo lắng hiện ra trên nét mặt của họ.  Họ ngồi phía trước tòa giảng và không biết làm thế nào để điều khiển 200 người này.  Họ cũng nghe tiếng gió thổi ào ào nữa.  Tôi quay lại nhìn khung cảnh xung quanh một lần nữa rồi chỉ thấy bốn bề yên tĩnh, duy chỉ có tiếng gió thổi ào ào mà thôi.

 

Kế đó tôi nghe tiếng chuông cứu hỏa vang lên cấp bách.  Đối ngang nhà thờ là một đồn cảnh sát và trạm cứu hỏa. Nhân viên tại đồn cảnh sát này thấy nhà thờ của chúng tôi phát hỏa nên ông rung chuông báo động cho cả làng biết để đến chữa. Ở Inđônêsia, đặc biệt là không có xe cứu hoả. Khi có đám cháy, chúng tôi chỉ việc rung chuông báo động lên thì dân chúng biết có hoả hoạn ở đâu đó và từ khắp mọi nơi trong làng, họ đem nào là gầu, thùng đựng nước hay các vật dụng khác để dập tắt ngọn lửa.

 

Khi họ đến thì thấy có lửa nhưng nhà thờ không bị cháy.  Thay vì lửa thiên nhiên thì đây là lửa từ trời của Đức Chúa Trời.  Bởi đó mà nhiều người tiếp nhận Chúa

Là những người trong Giáo hội Trưởng lão, dĩ nhiên là chúng tôi không quen với những từ như “Báp têm trong Thánh Linh” hay “Đầy dẫy Thánh Linh” và điều này là hoàn toàn mới đối với chúng tôi. Nhưng Đức Chúa Trời đã mở mắt cho chúng tôi và cho chúng tôi biết rằng đây là những điều mà chúng tôi phải kinh nghiệm trong cuộc sống của mình mà không cần nương dựa trên kinh nghiệm của ngày lễ Ngũ tuần xưa.

 

Để làm sáng tỏ vấn đề, tôi xin đưa ra một ví dụ. Chẳng hạn một ngày kia bạn yêu một thiếu nữ và cha của bạn đến nói với bạn rằng:

 

“Con ơi, ba biết con có yêu một người nào đó rồi phải không?”

 

Bạn sẽ trả lời “Dạ có, con đã yêu một cô kia và chúng con dự tính xin ba cho chúng con làm đám cưới trong dịp hè này...”

 

Rồi ba bạn nói “Con ơi, con không phải làm như vậy, ba và mẹ con đã kết hôn cách đây 25 năm rồi và bây giờ con có thể dựa trên kinh nghiệm của ba mẹ và cứ tin rằng con đã kết hôn rồi cũng được...”

 

Bạn nghĩ thế nào? Bạn có đồng ý với ba của bạn về tư tưởng ngớ ngẩn như thế không? Hay là bạn nói: “Ba ơi, dù ba có thể kết hôn đến một triệu lần nếu ba muốn, nhưng điều đó không liên hệ gì đến con cả. Chính con muốn kinh nghiệm việc hôn nhân. Ba càng nói đến việc thành hôn của ba chừng nào thì con lại càng muốn tiến tới chừng nấy. Ba càng nói đến sự kỳ diệu của hôn nhân bao nhiêu thì con lại càng mong sớm được kinh nghiệm về hôn nhân bấy nhiêu”.

 

Thật thế, chúng ta không thể nào tùy thuộc vào kinh nghiệm của ông cha nhưng chúng ta phải kinh nghiệm một cách cá nhân về sự Cứu rỗi trong Đức Chúa Giê-xu Christ cũng như kinh nghiệm về sự nhận lãnh Thánh Linh. Các bạn không thể nào dựa trên kinh nghiệm của Phierơ Giăng và các nhân vật khác trong Kinh thánh cho dù kinh nghiệm của họ có kỳ diệu đến mức độ nào đi chăng nữa thì chúng ta vẫn cần những kinh nghiệm đó cho riêng bản thân mình. Ngày nay có rất nhiều người đang thỏa lòng với kinh nghiệm của cha mình đã kết hôn cách đây 25 năm!

 

Nhiều người ngày nay không ý thức được rằng mình đang thiếu quyền năng, tình thương và sự vui vẻ do đời sống họ chưa được đầy dẫy Thánh Linh.

 

d.     Mẫu mực mới về sự thờ phượng.

 

Tôi tạ ơn Đức Chúa Trời vì nhờ đêm ấy Chúa đã tha thứ sự ngu dại của chúng tôi và Thánh Linh đã cảm hóa chúng tôi trong một phương cách mới đầy quyền năng của Ngài. Tôi ngồi cuối nhà thờ vì thế nên trông rõ mọi việc xảy ra trong Hội Thánh.

 

Thình lình một chị ngồi trước tôi một băng ghế đứng dậy và bắt đầu giơ tay lên cầu nguyện. Tôi thưa với Chúa:

 

“Lạy Chúa, chị này đã phá luật lệ của Hội Thánh. Chúng con không được phép giơ tay lên khi cầu nguyện”.

 

Khi đến nhà thờ, lúc nào chúng tôi cũng khoác một bộ mặt nghiêm trang và cầu nguyện cách kỉnh kiềng. Nhưng trong đêm ấy, một người đàn bà đứng dậy và đưa tay hướng về Đức Chúa Trời mà cầu nguyện. Rồi tôi lại thưa với Chúa nữa:

 

“Chúa ơi, chị này làm sai rồi, vì điều này chưa hề diễn ra trong Hội Thánh. Đây không phải là cách thờ phượng trong Hội Thánh chúng con!”

 

Lúc đó Chúa nhắc tôi nhớ trong Thi Thiên 134:2 “Hãy giơ tay lên hướng về nơi thánh và ngợi khen Đức Giê-hô-va”. Ồ, chị này không theo nề nếp của Hội Thánh nhưng chị theo nề nếp của Kinh thánh.

 

Tôi suy nghĩ: “Được rồi, nếu đây là lời của Cha mình thì mình cứ để chị ấy tiếp tục”.

 

Hai vị mục sư ngồi phía trước lại càng kinh khủng hơn vì họ không biết phải làm gì. Dần dần cả Hội Thánh đều đứng dậy giơ tay lên trời và thờ phượng Đức Chúa Trời. Tôi vẫn còn rất ngạc nhiên về những sự việc tiếp diễn. Tôi quay sang định nói với chị tôi, thì thấy chị tôi cũng giơ tay lên ngợi khen Đức Chúa Trời.

 

Rồi bỗng nhiên tôi chú ý đến một bà ngồi trước tôi. Đây là một người đàn bà ít học, bà ta không biết nói tiếng thông dụng ở Inđônêsia, bà chỉ biết nói tiếng địa phương của mình thôi là tiếng của đảo Timor. Và dĩ nhiên là bà ta cũng chẳng biết một tí gì về Anh ngữ cả, còn tôi thì biết được một ít vì đã học tại trường. Tôi nghe bà bắt đầu cầu nguyện lớn bằng tiếng Anh, lời lẽ rất văn hoa trong sáng “Oh, I love you. Oh, I want to take the cross and follow you. Oh, I love you Jesus...” và bà ấy cứ tiếp tục nói thêm để thờ phượng Đức Chúa Trời.

 

Hai vị mục sư của tôi không biết Anh ngữ nên tưởng rằng bà ấy nói bậy, rồi họ lên tòa giảng la lớn: “Chúa ơi, nếu điều này không đến từ Chúa nhưng từ ma quỷ vì ma quỷ thường gây ồn ào giao động thì xin Ngài đánh đuổi ngay đi...” Nhưng họ càng cầu nguyện chừng nào thì Chúa Thánh Linh càng ngự xuống tràn dư dật.

 

Thế rồi một người đàn ông khác ở bên góc kia cầu nguyện bằng tiếng Đức, ông đứng dậy và cứ cầu nguyện ca ngợi Chúa bằng những lời lẽ hay. Sau đó, nhiều người bắt đầu đứng dậy từ nhiều chỗ trong nhà thờ, họ tôn vinh Đức Chúa Trời bằng nhiều thứ ngôn ngữ. Thiên đàng đã đến trần gian vào đêm ấy và đó là một đêm đầy phước hạnh. Một số người nói tiếng Pháp, số khác nói các thứ tiếng địa phương khác nhau và có một bà nói mãi câu “Shalom, Shalom” mặc dầu bà không biết mình đang nói tiếng Hêbơrơ.

 

Khi hằng trăm người đến dập tắt ngọn lửa ở nhà thờ thì họ nghe mọi người trong nhà thờ đang cầu nguyện. Họ nói “Có cái gì lạ lùng trong nhà thờ hôm nay vậy? Xưa nay chưa bao giờ có chuyện ồn ào như thế. Họ chưa bao giờ cầu nguyện lớn tiếng như vậy...” Vì thế đám đông kéo đến tận nơi để xem chuyện gì đã xảy ra và thay vì 200 người, bây giờ có hơn 1000 người từ khắp nơi trong thị xã kéo đến.

 

Khi được Thánh Linh cảm động, những người này đều xưng tội và cùng tin nhận Chúa Giê-xu cho đời sống mình. Họ ăn năn và trở về nhà đem tất cả bùa ngải, những vật thờ cúng, những sách bói khoa, thiên văn, giải nghĩa chiêm bao cùng những sách vở đồi trụy đến nhà thờ rồi dùng lửa mà thiêu đốt tất cả.

 

Đêm đó chỉ có Đức Thánh Linh cảm động lòng người theo ý muốn Ngài và chẳng có ai đứng lên giảng cả. Cuộc thờ phượng kéo dài đến nữa đêm. Đức Chúa Trời bắt đầu tiết lộ nhiều tội lỗi và sự tái lâm mau chóng của Ngài cho nhiều người biết. Khi họ nói lên những điều này đã đem lại nhiều ảnh hưởng mạnh mẽ cho nhiều người khác. Ồ! kỳ diệu thay! Đức Chúa Trời đã sửa sai những lỗi lầm trong đời sống của chúng tôi.

 

e. Một bài giảng bất ngờ.

 

Thình lình có một người bước lên tòa giảng. Đây là một việc bất thường. Những tín đồ lâu năm trong Hội Thánh cũng không đứng được ở đó. Tòa giảng là nơi chỉ dành cho mục sư hay các trưởng lão trong Hội Thánh mà thôi. Nhưng anh này lên và mở Kinh thánh ra. Tôi buồn cười cho anh ta vì anh mới tin Chúa vừa cách đây vài ngày thôi. Tôi nghĩ “Ồ tội nghiệp anh ta quá, mới tin Chúa mấy ngày mà bây giờ đòi lên tòa giảng. Chắc anh ta khùng rồi!”

 

Nhưng anh ta không để ý đến điều đó, anh mở Kinh thánh ra và nói “Hỡi ông bà anh chị em yêu dấu. Đức Chúa Trời đã phán với tôi rằng đây là công việc của Đức Chúa Trời” Rồi anh mở công vụ 2:17 “Đức Chúa Trời phán: trong ngày sau rốt, Ta sẽ đổ Thần ta trên khắp mọi xác thịt, con trai và con gái ta đều sẽ nói tiên tri, bọn trai trẻ sẽ thấy điềm lạ và các người già cả sẽ có chiêm bao”.

 

Sau khi đọc xong những câu này, anh bắt đầu giảng. Khoảng hơn nửa giờ, qua anh Chúa phán với Hội Thánh rằng ngày mai tất cả các tín đồ trong Hội Thánh phải đi giảng Tin lành. Đến đây thì tôi không giữ im lặng được nữa, tôi đứng dậy nói: “Đây là điều không thể tin được. Làm sao tín đồ trong Hội Thánh lại có thể đi ra giảng Tin lành? Chúng tôi chưa bao giờ học tại trường Kinh thánh hay tại một thần học viện nào cả. Ở trong Hội Thánh lại có nhiều người mới tin Chúa thì làm thể nào chúng ta có thể giảng Tin lành được? Không thể được!”

 

Anh ta trả lời rằng: “Anh Mel Tari ơi, Chúa bảo tôi là chúng ta phải đi giảng Tin lành. Đây chính là nhiệm vụ của mỗi Cơ đốc nhân. Đây không phải là nhiệm vụ của mục sư hay các trưởng lão nhưng mỗi một Cơ đốc nhân phải là người làm chứng cho Đấng Christ”.

 

Đến bây giờ thì tôi tin rằng đây là điều mà Hội Thánh chúng tôi đã thiếu sót và tôi nghĩ rằng đây chính là điểm mà chúng tôi đã ngồi lại, cố tìm cho được các ý nghĩa thuộc linh về những điều trong Kinh thánh và vì thế chúng tôi bỏ mất tính chất đơn sơ của Lời Chúa nên không tìm được gì cả! Tôi cảm tạ Đức Chúa Trời và qua đêm ấy, Ngài phán với chúng tôi:

 

“Ngày mai các ngươi phải đi ra giảng Tin lành”.

 

Trong 3 tháng đầu, chúng tôi có 70 đoàn truyền giáo bao gồm các tín đồ đi giảng Tin lành từ làng này sang làng kia và hễ khi nào đi ra thì có những dấu kỳ phép lạ cặp theo. Từ đó khởi đầu cho sự phục hưng tại Inđônêsia.

 
< Trước